Thống kê lượt truy cập
Tổng số người Online: 1
Tổng số lượt truy cập: 11239
Liên kết website
Tin nổi bật
Góc Giáo Viên

NIỀM VUI TỪ NỖI BUỒN

Nhiều năm giảng dạy có biết bao nhiêu là kỉ niệm buồn, vui, nhưng để lại trong tôi sâu sắc nhất, làm tôi không sau quên được cô học trò bé nhỏ Trương Thị Kim Hồng lớp 4D mà tôi chủ nhiệm. ...
Xuất bản thông tin
Giờ ra chơi của Học Sinh

giờ ra chơi của các em học sinh trường Tiểu học Cao Bá Quát

Thông báo
Quay lại

NIỀM VUI TỪ NỖI BUỒN

Ngày 20/07/2018, 15:23
Nhiều năm giảng dạy có biết bao nhiêu là kỉ niệm buồn, vui, nhưng để lại trong tôi sâu sắc nhất, làm tôi không sau quên được cô học trò bé nhỏ Trương Thị Kim Hồng lớp 4D mà tôi chủ nhiệm.

NIỀM VUI TỪ NỖI BUỒN

Nhiều năm giảng dạy có biết bao nhiêu là kỉ niệm buồn, vui, nhưng để lại trong tôi sâu sắc nhất, làm tôi không sau quên được cô học trò bé nhỏ Trương Thị Kim Hồng lớp 4D mà tôi chủ nhiệm.

Năm học 2014-2015, tôi được nhà trường phân công về dạy ở điểm Hợp Tác Xã cho thuận tiện đi lại. Những ngày đầu nhận lớp mọi việc vẫn bình thường đối với cô trò. Một ngày nọ, buổi sáng, trời có mưa nên học sinh không ra sân chơi mà quây quần bên tôi. Để cho vui và nắm thêm thông tin học sinh, tôi có hỏi hoàn cảnh gia đình một vài em, có một học sinh chưa tới lượt được hỏi bổng dưng nói to lên với tôi: “Vài ngày nữa cha em về đó cô!”. Tôi hơi bất ngờ và chưa kịp hỏi thì có một học sinh khác nói: “Cha bạn bị tù đó cô!”. Lúc này tôi bối rối và chuyển sang vấn đề khác để các em không tập trung về bạn.

Cuối giờ ngày hôm ấy, tôi mời em ở lại để hỏi thêm thì được biết cha em vi phạm phát luật phải nhận án hơn một năm. Gia đình thuộc hộ nghèo hoàn cảnh hết sức khó khăn, mẹ làm thuê để kiếm sống qua ngày, lúc này lòng tôi nghẹn đi.

Sau ngày 02 tháng 9 năm ấy mấy ngày. tôi thấy em rất buồn, tinh thần có vẻ sa súc. Theo cảm giác, tôi nghĩ có chuyện không hay. Giờ ra chơi, tôi mời em lại hỏi thăm thì được biết kì 02 tháng 9 vừa qua cha em chưa được xét giảm án nên không được về với gia đình.

Hiểu được em Hồng muốn em xóa đi cái nỗi đau buồn ấy để trở lại tuổi trẻ hồn nhiên trong sáng. Tôi và học sinh trong lớp đặc biệt quan tâm đến em, trong giờ học cũng như hoạt động ngoài giờ lên lớp. Tôi phối hợp với Tổng phụ trách đội chăm lo ba đủ cho em, khuyến khích các em học sinh chia sẻ nỗi buồn, động viên bạn cố gắng vượt qua nỗi đau để học tập tốt.

Sự kỳ vọng của em cuối cùng được đền đáp. Cuối tháng 4 năm học ấy, cha em được xét giảm án trước thời hạn nên được về với gia đình. Vẫn như lần trước, em chạy đến bên tôi với vẻ rất vui và nói rất to: “Cô ơi! Cha em về rồi”. Lòng tôi lại nghẹn ngào thêm một lần nữa, nhưng trạng thái thì khác.

Thiết nghĩ, trong cuộc sống, không ai muốn mình gặp khó khăn nhưng vì hoàn cảnh đành phải chấp nhận. Tôi luôn đặt ra mục tiêu cho bản thân mình là hết sức quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ, tạo động lực và niềm tinh để các em an tâm vững bước trên con đường học vấn, học để “Hoàn thiện bản thân” và chỉ có học, “ Học để thay đổi số phận”.

                                                                        NGƯỜI VIẾT

    Nguyễn Thị Hạnh

(Trường TH Cao Bá Quát)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Hạnh